Ngày 3: Cơn mưa trắng

Ngày 3: Cơn mưa trắng

Chiều hôm ấy, khi S vừa rời phòng tập thể dục hồi sức, cậu nhanh chóng tắm rửa và ra gặp người thân, bởi lẽ đây là lần đầu tiên cậu được gặp sau 1 tháng điều trị dai dẳng. Gặp lại giáo sư Steven, S rất vui sướng và cũng như mang trong nhiều thắc mắc cần được giải đáp.

Vừa gặp giáo sư, ngài chặn đầu nói trước:

- Nào từ từ, nhìn khuôn mặt lo lắng của con kìa. Ta biết con có rất nhiều điều muốn hỏi. Vậy để ta hỏi con trước nhé, con cảm thấy sao rồi? Đi đứng với trí nhớ bình thường cả chứ? Bọn họ ở đây có làm khó làm dễ gì con không đó?

Anh ôn tồn đáp:

- Vâng con đã đỡ hơn nhiều rồi. Dù đầu con hơi đau nhưng chắc vài ba ngày nữa sẽ khỏi. Bác sĩ ở đây tốt lắm ạ, họ chăm sóc con rất chu đáo

Giáo sư trả lời với vẻ mặt lo lắng:

- Ừa con vậy là ta yên tâm rồi. Con ráng giữ gìn sức khỏe

Không đợi anh hỏi thêm, giáo sư tiếp tục:

- Ta biết rằng hiện tại con có rất nhiều câu hỏi và chinh bản thân ta cũng muốn được giải đáp. Nhưng với tình trạng sức khỏe của con hiện giờ thì chưa phải lúc. Con đừng giận ta, hãy nhớ rắng ta luôn yêu thương con.

S chăm chú lắng nghe những gì vị giao sư kia nói, một khoảng im lặng sau anh trả lời:

- Vâng con hiểu rồi ạ. Giáo sư cũng giữ gìn sức khỏe đấy ạ.

Giáo sư và S chào tạm biệt nhau, hai người đi hai hướng khác nhau. Thật ra S vẫn nhớ tính cách vị giáo sư này, ông ấy là một người một khi đã quyết định điều gì thì khó có thứ gì có thể làm ông ấy lung lay. Trách sao S nghe lời ông ấy đến như vậy. S lủi thủi về phòng với thứ tâm trạng sạm màu xen lẫn khó chịu. Không để ý cơn đói ập đến, cậu nằm xuống giường và thiếp đi lúc nào không hay…

 

Gió trời mùa thu Đà Lạt buổi chiều tà ngày càng trở nên se lạnh, S đóng vội cửa sổ phòng làm việc và loay hoay khắp nơi để nhặt vài tờ giấy bay tứ tung. Đồng nghiệp của anh bước vào vừa nói vừa cười:

- Ôi nay trời sẽ lạnh đấy, mày làm vài bát phở với tao không?

S cười đáp:

- Tiếc quá, chắc phải ngày mai rồi, nay tao có hẹn với người khác. Nhưng nếu mày có thể bao ăn thì tao không khách sáo đâu nhé.

K bĩu môi:

- Thôi thôi, nghe cái giọng là biết chiều nay đi chơi với bồ rồi. Không thêm đi với mày đâu nhé.

S định đáp lại thì cậu thanh niên kia nói vội:

- Dọn đồ lẹ lên đi xuống chung này, trễ hẹn với “gấu” là có chuyện đấy nhé.

K vừa nói vừa cười khiến S chỉ biết lắc đầu. S nhanh chóng thu dọn tài liệu bỏ vào cặp, không quên kiểm tra dụng cụ cá nhân rồi cùng anh bạn đi xuống dưới lầu. Vừa bước ra khỏi viện nghiên cứu vật lí hạt nhân Đà Lạt, S run người và theo quán tính lấy hai tay ôm lấy nhau, K thấy anh bạn “newbie” mà không khỏi bật cười, K nói to để át tiếng gió:

- Cậu yếu thật đấy, chưa gì mà đã run như vậy rồi. Kinh nghiệm là đem theo cả khăn choàng gió nữa, tôi thấy cậu chẳng bao giờ mặc cái đó lên người.

Lúc ấy hai răng S cầm cập vào nhau, không nói nên lời. Họ cùng nhau hướng ra bãi giữ xe, hai người tạm biệt nhau mỗi người một ngả.

S chạy chiếc xe jupiter đời mới nhưng cậu ta đi rất chậm, với cái thân hình gầy gò như thế chỉ cần đẩy ga hơn 40 km/h là người lẫn xe đều nghiêng một góc nào đó rồi. S chạy chầm chậm và suy nghĩ về buổi hẹn chiều tối này. Cậu nghĩ đến nhiều thứ, nào là sẽ đi ăn ở đâu, đi dạo và uống nước ở chỗ nào, trong đầu S hiện giờ như một cái minimap Đà Lạt vậy. Một lát sau cậu nhận ra là đã gần đến giờ hẹn rồi mà đoạn đường còn xa, cậu vụt tốc bất chấp thời tiết ngày càng phủ lớp sương.

Hè năm ấy, D nghỉ hè tại Đà Lạt ngay đợt S làm nghiên cứu sinh tại đó. Do đây là kì nghỉ dài hạn nên cô ấy ở nhà bạn. S vừa chạy tới đã thấy D đứng trước cửa nhà với vẻ mặt giận dỗi, anh vội xuống xe và như một cử chỉ quen thuộc, anh đưa tay vào balo và lấy ra cái khăng choàng cổ màu xanh dương đậm pha trắng hồng. S nhẹ nhàng quấn nó ngang qua cổ cô, kèm theo giọng nói ngọt ngao:

- Chúc mừng sinh nhật em!

D với khuôn mặt 180 độ, từ “ngỡ ngàng ngơ ngác và bật ngửa”. Mặt D đỏ bừng lên, liên tục lấy tay đấm túi bụi vào bụng S khiến S kêu oai oái. Dường như đã quên đi cơn giận, D lên xe S và cả hai tiến tới quán bánh ướt lòng gà dì Năm.

Sau khi ăn no căng bụng, S chở D tới chợ Đà Lạt. Con đường từ quán ăn đến chợ lúc này không đông lắm, một phần trời đang mưa nên có thể thấy hai bên đường tấp nập người trú mưa dưới những mái hiên. Cơn mưa tạnh dần, sau 20 phút cả hai đã tới quán An coffee. Vì trời vừa mưa xong nên việc đi dạo chợ không phải là ý hay, cả hai quyết định chọn An coffee làm địa điểm lý tưởng và khoảng 9 giờ tối cả hai sẽ bắt đầu xuống dạo chợ Đà Lạt.

Vừa bước vào quán, một làn gió mạnh thổi ngang qua khiến D dụi mắt. Lúc này, cả hai được chiêm ngưỡng trực quan vẻ đẹp của quán cà phê nổi tiếng. Không gian trong quán không quá rộng, nhưng cách bày biện bàn ghế xung quanh rất hợp lí và vừa mắt khiến cho không gian thêm nới rộng ra. D và S quyết định chọn ngồi ngoài trời đang có mái hiên che vì họ muốn tận hưởng bầu không khí vào ban đêm tại Đà Lạt. S lựa cho mình một li cappuccino nóng, còn D lựa cho cô ây một li bạc sỉu nóng, dù mới 7 giờ tối nhưng cơn mưa đã khiến trời thêm lạnh. Cả hai nói chuyện với nhau rất nhiều, từ công việc của cả hai đến những mối quan hệ bạn bè, tuy nhiên không thiếu những pha “cà khịa” đỉnh cảo của D khiến S chỉ biết ngậm ngùi cầm cốc cà phê mà không nói lời nào. S và D nói chuyện với nhau say sưa quên giờ giấc, cả hai trao cho nhau ánh nhìn rất say đắm như thể thế giới này chỉ còn hai người.

9 giờ 30, lúc này cốc cappuccino và ly bạc sỉu dường như có thêm đá, không còn ấm như trước nữa thì họ mới nhận ra họ đã lố thời gian đi dạo chợ Đà Lạt. Cho dù vậy, S lắc đầu ngao ngán, hướng ra ban công:

- Haizz, đã hai tiếng hơn rồi đấy sao mưa hoài không ngớt vậy ta?

D giọng nhỏ nhẹ, mang vẻ buồn:

- Công nhận xui thật, sao mấy ngày nay không mưa mà đợi đến sinh nhật em lại mưa…

Cả hai rơi vào trầm tư, vì điều họ mong muốn nhất là đi dạo chợ Đà Lạt. Cà phê thì khi nào uống chẳng được.

10 giờ tối, D bắt đầu lấy tay che miệng ngáp, S thấy vậy liền nói:

- Em mệt rồi đó. Hay là giờ anh chở em về nhà bạn nghỉ ngơi rồi …

D chợt ngắt lời, cô nhanh nhảu:

- Em không muốn, em muốn ở với anh lâu hơn…

S lấy tay đưa lên má D xoa dịu dàng, D dáng người nhỏ nhắn khiến S luôn muốn có cảm giác bảo vệ cô. D đổi chỗ, cô dựa vào vai S, cô thì thầm:

- Hay mình đi bar đi anh, em biết một quán bar gần đây do bạn em giới thiệu. Em nghe nói đồ uống ở đó ngon và rẻ nữa. Chúng ta qua đó rồi hãy về được không?

Nhìn thấy ánh mắt khẩn cầu của bạn gái, S không nỡ từ chối dù anh không hứng thú ở những nơi như vậy. Vì hôm nay là sinh nhật bạn gái, anh đành trả lời:

- Ừa được, nhưng phải về trước 12 giờ. Em là nhất!

Nói rồi D nhón người lên hôn S, cái hôn nhẹ nhàng và nhanh chóng. Sau đó cô gái bật dậy, mọi mệt mỏi dường như tan biến ngay tức khắc. D thấy vậy mà lòng nhẹ hơn, như được tiếp thêm năng lượng để đối phó với cơn mưa không ngớt này. Cả hai bước xuống bậc thềm quán cà phê để ra chỗ giữ xe, vì trời mưa nên S kêu D trú trong quán cà phê còn anh xuống lấy xe rồi D hãy xuống. Ngay khi S dắt xe ngoài lề đường gần quán cà phê, bỗng nhiên một tiếng nổ vang trời cộng với lực xung đẩy S văng khỏi ra khỏi xe. Đùng!!! Một quầng trời lửa xuất hiện tại quán cà phê, S lúc này bị văng ra giữa đường, mơ màng, chỉ tay về hướng quán cà phê, nằm không động đầy, miệng lẩm bẩm: Em … D … … Một tiếng nổ khác vang lên, lúc này S dường như đang mơ hồ, S cố gắng vận động tứ chi nhưng bất lực, miệng thều thào mắt dõi theo nhưng anh bất động bởi ảnh hưởng xung lực của vụ nổ. S lúc này chẳng thấy gì nữa, lúc này trước mặt anh chỉ là một màu trắng xóa xen chút đốm lửa, một cơn mưa trắng xóa chắn hết tầm nhìn mơ màng của anh.

S gục xuống, cảm giác như ai đó bịt mắt mình, màn đêm buông xuống. Trong khi mọi giác quan trở nên vô nghĩa, S thoang thoảng nghe được câu hát

Có ai hạnh phúc chỉ với những câu tình ca ….

S giựt mình tỉnh dậy, tay ôm đầu với đôi mắt hướng thẳng lên trần nhà trắng toát.

Nhận xét