Ngày 3: Cơn mưa trắng
Ngày 3: Cơn mưa trắng Chiều hôm ấy, khi S vừa rời phòng tập thể dục hồi sức, cậu nhanh chóng tắm rửa và ra gặp người thân, bởi lẽ đây là lần đầu tiên cậu được gặp sau 1 tháng điều trị dai dẳng. Gặp lại giáo sư Steven, S rất vui sướng và cũng như mang trong nhiều thắc mắc cần được giải đáp. Vừa gặp giáo sư, ngài chặn đầu nói trước: - Nào từ từ, nhìn khuôn mặt lo lắng của con kìa. Ta biết con có rất nhiều điều muốn hỏi. Vậy để ta hỏi con trước nhé, con cảm thấy sao rồi? Đi đứng với trí nhớ bình thường cả chứ? Bọn họ ở đây có làm khó làm dễ gì con không đó? Anh ôn tồn đáp: - Vâng con đã đỡ hơn nhiều rồi. Dù đầu con hơi đau nhưng chắc vài ba ngày nữa sẽ khỏi. Bác sĩ ở đây tốt lắm ạ, họ chăm sóc con rất chu đáo Giáo sư trả lời với vẻ mặt lo lắng: - Ừa con vậy là ta yên tâm rồi. Con ráng giữ gìn sức khỏe Không đợi anh hỏi thêm, giáo sư tiếp tục: - Ta biết rằng hiện tại con có rất nhiều câu hỏi và chinh bản thân ta cũng muốn được giải đáp. Nhưng với tình trạng sức khỏe của...