Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn TRẮNG

Ngày 3: Cơn mưa trắng

Ngày 3: Cơn mưa trắng Chiều hôm ấy, khi S vừa rời phòng tập thể dục hồi sức, cậu nhanh chóng tắm rửa và ra gặp người thân, bởi lẽ đây là lần đầu tiên cậu được gặp sau 1 tháng điều trị dai dẳng. Gặp lại giáo sư Steven, S rất vui sướng và cũng như mang trong nhiều thắc mắc cần được giải đáp. Vừa gặp giáo sư, ngài chặn đầu nói trước: - Nào từ từ, nhìn khuôn mặt lo lắng của con kìa. Ta biết con có rất nhiều điều muốn hỏi. Vậy để ta hỏi con trước nhé, con cảm thấy sao rồi? Đi đứng với trí nhớ bình thường cả chứ? Bọn họ ở đây có làm khó làm dễ gì con không đó? Anh ôn tồn đáp: - Vâng con đã đỡ hơn nhiều rồi. Dù đầu con hơi đau nhưng chắc vài ba ngày nữa sẽ khỏi. Bác sĩ ở đây tốt lắm ạ, họ chăm sóc con rất chu đáo Giáo sư trả lời với vẻ mặt lo lắng: - Ừa con vậy là ta yên tâm rồi. Con ráng giữ gìn sức khỏe Không đợi anh hỏi thêm, giáo sư tiếp tục: - Ta biết rằng hiện tại con có rất nhiều câu hỏi và chinh bản thân ta cũng muốn được giải đáp. Nhưng với tình trạng sức khỏe của...

Ngày 2: 21 chỉ là con số trắng

-   Mời quý hàng khách chuẩn bị xuống xe, 5 phút nữa chúng ta sẽ đến quảng trường lâm viên, và cũng là nơi tham quan đầu tiên của chúng ta ở Đà Lạt. S chợt tỉnh dậy, nhưng không phải bởi tiếng kêu réo của hướng dẫn viên xe, mà chính là giọng nói của người con gái của anh: -   Dậy đi anh, chúng ta tới Đà Lạt rồi kìa. D nói rồi cười và nắm tay S chặt hơn. Họ chuẩn bị hành lí rồi cùng nhau xuống xe đến địa điểm đầu tiên trên Đà Lạt. D là một cô gái sinh viên khoa văn học xã hội, cô ấy trạc tuổi S nhưng dáng người có vẻ gầy và nhỏ con hơn. Nhưng bù lại chính là khuôn mặt dễ thương của cô ấy khiến ai nhìn vào cũng có cảm tình ngay lần đầu gặp. Cả hai người họ dắt tay nhau băng băng qua con đường thưa người. Tận dụng 30 phút ngắn ngủi tham quan, họ đã chụp được rất nhiều hình cho nhau. Bỗng nhiên D hỏi S: -  Nay ngày mấy anh nhỉ? Hỏi xong hai đứa bật cười, lúc ấy S thầm nghĩ: “Nay còn giở chiêu đố mình đâu ra không biết”. Nay là ngày 24/5/2019 – Anni 9 tháng của 2 người, S nga...

Ngày 1: Giấc mơ trắng

Sài gòn – Đà Lạt, Thứ ba, ngày 21 tháng 5 năm 201X Rengg! Giật mình tỉnh dậy, S mở mắt ra với tâm trạng đầy mệt mỏi xen chút mơ màng. Trước mặt cậu là cái trần nhà màu trắng, chăn cậu đắp cũng màu trắng. Cậu mệt mỏi ngồi khom dậy, và ôi cha, đầu cậu ấy nhức, nhức kinh khủng… Tạm quên đi cơn nhức đầu ấy để tìm nguồn âm thanh kia, cậu bước ra khỏi giường một cách chậm chạp, tiến dần về cách cửa được sơn màu trắng ngà. Cậu vừa mở cửa, một giọng nói hốt hoảng vang lên:  - Ồ tôi có đánh thức cậu không? Nếu có thì xin lỗi nhé, tôi mới nhận vô làm nên không quen công tác trong bệnh viện này. Tôi có đem đồ ăn sáng đến cho cậu đây, một buổi sáng ngon miệng nhé!! Vừa buông lời, chàng trai mặc áo blouse nhanh chóng đi đến nỗi S không kịp hỏi điều gì. S thất thần một chút, vô vàn câu hỏi xuất hiện trong đầu S không được giải đáp. Trở lại phòng, cùng với khay đồ ăn với sự nỗ lực để vượt qua cơn nhức đầu kinh khủng này, S đã với được cái bàn ăn với chiếc ghế trắng. Vừa ăn vừa suy nghĩ, ...